Suy dinh dưỡng của trẻ em Việt Nam nguyên nhân và giải pháp
Việt Nam là một trong những quốc gia đang trên đường thoát nghèo và cũng như nhiều nước đang phát triển trong khu vực tình trạng suy dinh dưỡng trẻ em vẫn là một tồn tại dai dẳng.
Trong suốt gần 20 năm qua chúng ta đã thực hiện rất nhiều những biện pháp tích cực, như đẩy mạnh các chương trình y tế công cộng nhằm giảm tỷ lệ suy dinh dưỡng cho trẻ em và nâng cao chất lượng dân số. Có thể nói cho tới thời điểm này chúng ta đã đạt được những thành tích khả quan. Nếu như năm 1986, năm đầu của thời kỳ đổi mới chúng ta có tới 50% trẻ em dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng ở thể nhẹ cân thì tới năm 1998 tỷ lệ này đã giảm đáng kể 35,6% và năm 2000 là 33,1%. Mới đây, qua số liệu khảo sát ở trên 11.000 hộ gia đình (năm 2002) cho thấy tỷ lệ suy dinh dưỡng ở trẻ em đã giảm xuống một cách đáng mừng: suy dinh dưỡng ở dạng nhẹ cân là 25,27%, suy dinh dưỡng còi cọc là 22,5% và suy dinh dưỡng gầy còm là 7,5%. So với các nước trong khu vực thì tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em của ta hãy còn ở mức khá cao, chỉ thấp hơn Campuchia, Lào và Myanmar (Campuchia là nước có tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em cao nhất xấp xỉ 50% vào năm 2000).
Theo số liệu điều tra y tế năm 2002, tình trạng suy dinh dưỡng ở trẻ em chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi yếu tố mức sống, khu vực, địa bàn sinh sống, yếu tố gia đình thậm chí cả tập quán sinh sống của từng dân tộc. ở những vùng có nền kinh tế phát triển thì tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em sẽ ở mức thấp nhất. Ví dụ như ở vùng đồng bằng sông Hồng, tỷ lệ suy dinh dưỡng là 21,7%, Đông Nam bộ là 19,9% trong khi đó các vùng Đông Bắc, Tây Bắc và Tây Nguyên là những nơi có điều kiện sống khó khăn hơn thì tỷ lệ suy dinh dưỡng ở trẻ em có mức cao nhất từ 29-31%. Cũng theo kết quả điều tra, số trẻ sống ở thành thị ít có nguy cơ suy dinh dưỡng hơn nhiều lần so với trẻ sống ở nông thôn, ví dụ ở thành thị trẻ suy dinh dưỡng ở thể thấp cân là 14,8% thì ở nông thôn là 28,4%, ở thể còi cọc là 11,9% so với 25,1%. Điều này có liên quan chặt chẽ tới mức sống, thu nhập và quy mô hộ gia đình. Mức sống thành thị luôn cao hơn nhiều lần so với ở nông thôn thêm vào đó trẻ ở đây đa số sinh ra trong gia đình ít con nên được chăm sóc chu đáo hơn. Các điều kiện này hầu như ngược lại so với trẻ sống ở nông thôn do vậy mà tỷ lệ suy dinh dưỡng ở nông thôn luôn gấp hai lần so với thành thị.
Tỷ lệ suy dinh dưỡng của trẻ dưới 5 tuổi cũng chênh lệch khá lớn giữa hộ giàu và hộ nghèo. Nếu như suy dinh dưỡng thấp cân ở nhóm hộ giàu là 12,2% thì ở nhóm hộ nghèo là 34,7% và tỷ lệ này giảm dần theo mức thu nhập tăng lên của hộ gia đình…
Có rất nhiều nguyên nhân tác động đến tình trạng suy dinh dưỡng ở trẻ em Việt Nam trong đó nguyên nhân quan trọng nhất đó là mức sống. Mức sống khác nhau giữa các vùng, miền, hộ gia đình, kèm theo điều kiện vệ sinh môi trường, dịch bệnh, nguồn thức ăn, thiên tai cũng tác động lớn tới tình trạng suy dinh dưỡng của trẻ. Qua điều tra cho thấy số trẻ em bị suy dinh dưỡng do tiêu chảy, do thiếu nước sạch, giảm khẩu phần ăn, do dịch bệnh… cũng không phải là nhỏ mặc dù trước đó số trẻ này không hề bị suy dinh dưỡng. Tuy nhiên người ta cũng nhận thấy trình độ của người mẹ lại có liên quan chặt chẽ tới tình trạng suy dinh dưỡng là con của các bà mẹ có trình độ cấp 1 và mù chữ cao gấp 3 lần so với nhóm bà mẹ có học vấn trên cấp 3. Ví dụ, ở nhóm trẻ suy dinh dưỡng từ 5 đến 10 tuổi có 39% là con của các bà mẹ mù chữ và trình độ cấp I, trong khi đó ở nhóm bà mẹ có trình độ trên cấp II là 13,3%. ở nhóm phụ nữ có trình độ học vấn cao họ có thể tiếp cận với các thông tin về dinh dưỡng dễ dàng hơn, họ ý thức hơn trong việc giữ gìn vệ sinh, phòng dịch bệnh cho con cái đồng thời cũng có điều kiện chăm sóc con nhiều hơn so với nhóm phụ nữ nghèo, ít học, kinh tế khó khăn đặc biệt là ở vùng nông thôn miền núi và dân tộc thiểu số. Qui mô gia đình cũng là một trong những yếu tố ảnh hưởng trực tiếp tới tình trạng suy dinh dưỡng của trẻ dưới 5 tuổi. ở các gia đình đông con và kinh tế eo hẹp thì nguy cơ suy dinh dưỡng của trẻ cũng cao gấp nhiều lần so với trẻ trong gia đình ít con. Số liệu điều tra cũng cho thấy tình trạng suy dinh dưỡng trẻ em ở vùng sâu vùng xa, vùng dân tộc ít người hãy còn rất phức tạp. Mà nguyên nhân chính đó là đa số trẻ ở đây đều sinh ra trong gia đình đông con, thiếu lương thực, thực phẩm và bố mẹ thiếu kiến thức nuôi con. Số trẻ suy dinh dưỡng thuộc nhóm dân tộc ít người luôn giữ ở mức cao 35%, trong khi tỷ lệ này ở nhóm người Kinh là 25%.
Bên cạnh tình trạng suy dinh dưỡng ở thể nhẹ cân thì tình trạng béo phì ở trẻ em cũng đang có xu hướng gia tăng. Béo phì thực chất không phải là triển vọng tốt về sức khoẻ mà nó báo hiệu sự mất cân đối về dinh dưỡng cũng như nguy cơ bệnh tật ở nhóm trẻ này. Theo số liệu điều tra năm 2001-2002, số trẻ dưới 5 tuổi ở tình trạng thừa cân béo phì trên cả nước chỉ chiếm khoảng 1,3%. Mức sống ngày càng được cải thiện, kinh tế gia đình khá giả, ăn uống thừa đạm, ít vận động chính là nguyên nhân dẫn tới thừa cân ở trẻ. Tình trạng này có tỷ lệ tăng lên ở những vùng kinh tế phát triển và tập trung phần lớn ở khu vực thành thị. Con cái của những gia đình khá giả, và của các bà mẹ có trình độ học vấn cao lại có nhiều nguy cơ béo phì hơn so với trẻ trong các gia đình nghèo hoặc trung lưu.
Có thể nói trong điều kiện nước ta hiện nay vấn đề dinh dưỡng ở trẻ đã và đang diễn biến khá phức tạp, nó không chỉ đơn thuần ở dạng gầy còm, nhẹ cân mà còn là vấn đề thừa dinh dưỡng, thiếu vitamin A, thiếu I-ốt…. Do đó để thực hiện tốt mục tiêu giảm suy dinh dưỡng cho trẻ cần một chương trình chăm sóc sức khỏe toàn diện và rộng rãi hơn nữa trên khắp các vùng miền cả nước. Tuy nhiên cần phải thấy rằng một trong những nguyên nhân khiến Chương trình phòng chống suy dinh dưỡng cho trẻ em Việt Nam tới thời điểm này hãy còn hạn chế đó là do vấn đề truyền bá thông tin tới dân cư đặc biệt là vùng đồng bào dân tộc hãy còn ít, thêm vào đó công tác kế hoạch hoá gia đình vẫn chưa thực hiện triệt để đối với vùng sâu vùng xa. Vậy làm thế nào để giảm mạnh tình trạng suy dinh dưỡng cho trẻ trong điều kiện kinh tế đất nước hãy còn nhiều khó khăn. Theo Chiến lược quốc gia về dinh dưỡng giai đoạn 2001-2010 của Thủ tướng Chính phủ, các mục tiêu được đặt ra như sau:
- Tỷ lệ suy dinh dưỡng thấp cân ở nhóm trẻ dưới 5 tuổi giảm 1,5% mỗi năm, còn dưới 25% vào năm 2005 và dưới 20% vào năm 2010.
- Tỷ lệ suy dinh dưỡng chiều cao/tuổi (thấp còi giảm 1,5% mỗi năm).
- Tỷ lệ trẻ sơ sinh nhẹ cân dưới 2500g còn 7% vào năm 2005 và 6% vào năm 2010.
- Tỷ lệ bà mẹ có kiến thức và thực hành dinh dưỡng đúng cho trẻ ốm từ 20,2% năm 2000 tăng lên 40% vào năm 2005 và lên 60% vào năm 2010.
- Tỷ lệ nữ thanh niên được huấn luyện về dinh dưỡng và kiến thức làm mẹ đạt 25% vào năm 2005 và 40% vào năm 2010.
Để đạt được mục tiêu trên, trong thời gian tới rất cần sự cố gắng của toàn xã hội, gia đình trong việc chăm sóc và bảo vệ sức khỏe cho trẻ em nói riêng và toàn cộng đồng nói chung. Trước hết, đó là đẩy mạnh các chương trình phát triển kinh tế hộ gia đình; thực hiện đúng pháp lệnh dân số và làm tốt kế hoạch hoá gia đình (đặc biệt chú trọng tới các vùng nông thôn miền núi). Đồng thời đẩy mạnh phổ cập giáo dục, xúc tiến công tác thông tin tuyên truyền về dinh dưỡng cho phụ nữ và trẻ em nông thôn, dân tộc ít người. Đẩy mạnh các chương trình y tế công cộng tới những vùng sâu vùng xa như tiêm chủng mở rộng, cho trẻ uống vitamin A theo định kỳ. Hướng dẫn cho phụ nữ thôn bản biết cách nuôi con đủ chất, hợp vệ sinh… Tóm lại, thực hiện tốt phòng chống suy dinh dưỡng cho trẻ chính là thực hiện thành công chiến lược nâng cao chất lượng dân số, phát triển con người vì mục tiêu phát triển bền vững của đất nước cũng như cả loài người trên toàn thế giới.
__________________________
Bài đăng trên Tạp chí Báo chí và Tuyên truyền số 2 (tháng 3+4).2005
Việt Hà
Bài liên quan
- Thời cơ và thách thức đối với chính quyền cấp xã sau sáp nhập chính quyền địa phương hai cấp tỉnh Tuyên Quang hiện nay
- Nâng cao chất lượng công tác kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy phường Hoàn Kiếm, Thành phố Hà Nội
- Công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị ở tỉnh Quảng Ninh hiện nay: Thực trạng và giải pháp
- Đổi mới tư duy của Nhà nước trong kỷ nguyên số: Từ quản lý sang quản trị, kiến tạo phát triển
- Tăng cường sự lãnh đạo của Tỉnh ủy Vĩnh Long trong công tác bình đẳng giới hiện nay
Xem nhiều
-
1
Ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong truyền hình Việt Nam
-
2
Đổi mới tư duy của Nhà nước trong kỷ nguyên số: Từ quản lý sang quản trị, kiến tạo phát triển
-
3
Giá trị biểu tượng của con ngựa trong văn hóa Việt Nam và ý nghĩa đối với sự phát triển văn hóa đất nước trong kỷ nguyên vươn mình
-
4
Đổi mới sáng tạo thu hẹp khoảng cách giáo dục vùng sâu, vùng xa Việt Nam trong kỷ nguyên mới
-
5
Tăng cường sự lãnh đạo của Tỉnh ủy Vĩnh Long trong công tác bình đẳng giới hiện nay
-
6
Công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị ở tỉnh Quảng Ninh hiện nay: Thực trạng và giải pháp
Liên kết
- Báo điện tử đảng cộng sản việt nam
- Báo nhân dân
- Báo Quân đội nhân dân
- Cổng thông tin điện tử Học viện Báo chí và Tuyên truyền
- Cổng thông tin điện tử Học viện Chính trị quốc gia hồ chí minh
- Tạp chí Cộng sản
- Tạp chí Giáo dục lý luận
- Tạp chí Giáo dục và Xã hội
- Tạp chí Khoa học xã hội và Nhân văn
- Tạp chí Khoa học xã hội Việt Nam
- Tạp chí Lý luận chính trị
- Tạp chí Nghiên cứu con người
- TẠP CHÍ Nghiên cứu dân tộc
- Tạp chí Người làm báo
- Tạp chí Nội chính
- Tạp chí Quản lý Nhà nước
- Tạp chí Tổ chức Nhà nước
- Tạp chí Tuyên giáo
- Tạp chí Xây Dựng Đảng
- Thư viện số Học viện Báo chí và Tuyên truyền
- Trang thông tin điện tử Hội đồng Lý luận Trung ương
Ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong truyền hình Việt Nam
Trong bối cảnh chuyển đổi số và sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI), truyền hình đang trải qua những biến đổi căn bản về quy trình sản xuất nội dung, quản trị dữ liệu và phương thức tiếp cận công chúng. Bài viết tập trung phân tích quá trình ứng dụng AI trong truyền hình, trên cơ sở kết hợp tiếp cận từ góc độ lý luận kết hợp khảo sát thực tiễn, nhằm làm rõ xu hướng, mức độ triển khai và những vấn đề đặt ra đối với truyền hình Việt Nam hiện nay. Từ việc khái quát kinh nghiệm và xu hướng ứng dụng AI trong truyền hình quốc tế, bài viết chỉ ra vai trò của AI như một công nghệ nền tảng, tác động toàn diện đến chuỗi giá trị truyền hình, từ tự động hóa sản xuất, phân tích dữ liệu khán giả đến cá nhân hóa nội dung và quản trị kho tư liệu số. Trên cơ sở đó, phân tích thực trạng ứng dụng AI trong truyền hình Việt Nam, đặc biệt tại Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), với những mô hình thử nghiệm và định hướng phát triển bước đầu.
Thời cơ và thách thức đối với chính quyền cấp xã sau sáp nhập chính quyền địa phương hai cấp tỉnh Tuyên Quang hiện nay
Thời cơ và thách thức đối với chính quyền cấp xã sau sáp nhập chính quyền địa phương hai cấp tỉnh Tuyên Quang hiện nay
Sáp nhập chính quyền địa phương hai cấp gắn liền với chủ trương sắp xếp đơn vị hành chính là một trong những chủ trương lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam trong bối cảnh Cách mạng công nghiệp lần thứ 4. Bên cạnh những thuận lợi, việc sáp nhập chính quyền hai cấp cũng đặt ra nhiều thách thức đối với chính quyền cấp xã tại tỉnh Tuyên Quang. Trên cơ sở khái quát về chính quyền địa phương ở Việt Nam, bài viết làm rõ thời cơ và thách thức đối với chính quyền cấp xã tại tỉnh Tuyên Quang khi thực hiện chính quyền địa phương hai cấp hiện nay.
Nâng cao chất lượng công tác kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy phường Hoàn Kiếm, Thành phố Hà Nội
Nâng cao chất lượng công tác kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy phường Hoàn Kiếm, Thành phố Hà Nội
Công tác kiểm tra có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc giữ vững kỷ cương, nâng cao năng lực lãnh đạo, phòng ngừa sai phạm, củng cố niềm tin nhân dân. Qua đó góp phần xây dựng tổ chức đảng trong sạch, vững mạnh, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ chính trị ở cơ sở, phù hợp với tình hình thực tiễn và yêu cầu đổi mới công tác xây dựng Đảng hiện nay. Bài viết làm rõ thực trạng chất lượng công tác kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy phường Hoàn Kiếm, chỉ rõ một số hạn chế, tồn tại; từ đó, đề xuất một số giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác này thời gian tới.
Công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị ở tỉnh Quảng Ninh hiện nay: Thực trạng và giải pháp
Công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị ở tỉnh Quảng Ninh hiện nay: Thực trạng và giải pháp
Công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị có vai trò quan trọng góp phần nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động của các cơ quan, bảo đảm quản lý thống nhất, tinh gọn bộ máy, phục vụ tốt hơn người dân và sự phát triển kinh tế - xã hội của cả nước nói chung và tỉnh Quảng Ninh nói riêng. Bài viết làm rõ một số kết quả đạt được cũng như hạn chế còn tồn tại trong công tác sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị của tỉnh Quảng Ninh; từ đó, đề xuất giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả của công tác này thời gian tới.
Đổi mới tư duy của Nhà nước trong kỷ nguyên số: Từ quản lý sang quản trị, kiến tạo phát triển
Đổi mới tư duy của Nhà nước trong kỷ nguyên số: Từ quản lý sang quản trị, kiến tạo phát triển
Trong kỷ nguyên số, công nghệ, dữ liệu và các nền tảng số đang định hình không gian vận hành của quyền lực công, đặt ra yêu cầu chuyển dịch tư duy quản trị nhà nước theo hướng hiện đại và kiến tạo phát triển. Từ góc độ chính trị học, bài viết phân tích đổi mới tư duy của Nhà nước như một quá trình tái cấu trúc tư duy quyền lực nhằm thích ứng với môi trường số phi tập trung, xuyên biên giới và biến đổi nhanh chóng, làm rõ sự khác biệt về bản chất quyền lực giữa ba cách tiếp cận: (i) tư duy quản lý; (ii) tư duy quản trị và (iii) tư duy kiến tạo phát triển. Trên cơ sở đó, bài viết luận giải vì sao tư duy quản lý truyền thống không còn phù hợp trong kỷ nguyên số, đồng thời khẳng định, quản trị và kiến tạo phát triển là lựa chọn tất yếu để củng cố tính chính danh, nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia và bảo đảm lợi ích quốc gia - dân tộc trong không gian số. Bài viết cũng gợi mở định hướng tiếp cận phương thức quản trị nhà nước phù hợp cho Việt Nam trong kỷ nguyên số dựa trên tham khảo kinh nghiệm tư duy quản trị hiện đại của một số quốc gia trên thế giới.
llcttt1994dientu@gmail.com
024.38348033
Bình luận